Bài Viết Cũ | Người viết ra nó không còn là tôi nữa
Bài viết cũ: người viết ra nó, không còn là tôi nữa
Để tiếp tục con đường trên blog này, tôi đã tìm lại những câu chuyện mà rải rác trên hành trình sống này tôi đã đi qua. Tôi có một thư mục trên drive. Ở đó tôi viết những bản nháp chưa từng được hoàn thành. Hôm qua tôi đã mở một bản ghi có tiêu đề Hình như tôi đã sai, thời gian trên đó là một ngày tháng 12 năm 2019. Tôi nhớ rõ những chênh vênh ngày đó...
Tôi đọc đoạn đầu. Nhận ra nét văn. Rõ ràng là do tay mình gõ.
Nhưng người gõ những dòng đó, hình như tôi không nhận ra họ.
Chẳng phải chuyện văn chương...
Tôi không nói về chất lượng. Không phải chuyện mình viết tốt hơn hay tệ hơn ngày trước.
Tôi nói về một thứ cụ thể hơn: cái cách người kia nghĩ.
Những thứ người đó cho là quan trọng, những lo lắng rỉ ra qua từng câu chữ, rõ ràng đến mức tôi đọc được cả những nhịp thở dài của một "tôi" cũ giữa mỗi dấu ngắt câu.
Tôi đọc hết trang đầu.
Thấy quen. Nhưng không thấy mình.
Như gặp ai đó ngoài đường, cứ ngờ ngợ vì cảm giác thân thuộc, nhưng chẳng thể nhớ ra đó là ai.
Người đó đâu rồi?
Có những câu hỏi về tuổi trưởng thành mà tôi hay nghĩ tới, về việc trở thành ai. Nhưng ít ai hỏi về phía ngược lại: cái người mà ta đã từng, sau khi ta thay đổi, họ đã đi đâu?
"Tôi" trong bài viết 2019 đó vẫn còn lo lắng những thứ mà tôi đã ngừng lo từ lâu. Vẫn còn tin những điều tôi không còn tin. Vẫn còn đang giải thích với chính mình những thứ bây giờ tôi không cần giải thích nữa.
Người đó cũng không biết là họ sắp biến mất.
Và chắc chắn không hề biết mình sẽ trở thành ai.
Điều làm tôi bất an nhất...
Là nhận ra rằng mình cũng đang ở trong tình cảnh tương tự, ngay lúc này.
Tôi hiện tại, với tất cả những lo lắng này, những niềm tin, những thứ cho là quan trọng, cũng đang được ghi lại. Trong những bài viết đã hoàn thành. Cả trong những bản nháp chưa đặt tên.
Và một ngày nào đó, một "tôi" khác sẽ lại tìm về những ngày xưa cũ.
Người đó cũng sẽ nhìn về tôi của hiện tại với nét hoài nghi, xa lạ.
Có thể đó là điều tốt. Có thể là không. Tôi thật sự không biết.
Nhưng tôi nghĩ đó lại là một trong những lý do mà tôi vẫn tiếp tục viết, không hẳn để lưu lại những gì đã nghĩ, mà để sau này còn nhận ra khoảng cách giữa những "tôi" khác nhau trong suốt hành trình.
Khoảng cách đó, dẫu khó chịu, vẫn là bằng chứng...
Rằng tôi đã đi qua một chặng đường và vẫn còn tiếp tục bước.
Tạp văn trên hành trình dài...
Lãn Tiểu Sinh
Sài Gòn, một ngày tháng 4, 2026



Nhận xét
Đăng nhận xét