Cảm Giác Không Thuộc Về...
Có bao giờ bạn cảm thấy mình hiện diện một cách vô hình giữa không gian đông đúc xung quanh? Bạn như chia bản thể làm hai: một đang tồn tại giữa dòng người, một thì đang từ trên cao nhìn xuống với góc nhìn thượng đế. Và phần đóng vai khán giả nhìn rõ phần còn lại của kia như một chấm đen kệch cỡm trên bức tranh hòa sắc bên dưới. Nếu có một nơi để về, bạn có một chốn dung thân. Nếu có một chỗ để đi, bạn có một điểm đến. Con người sinh ra thường được nuôi dạy để trưởng thành từ xuất phát điểm nào đó, hướng về một chốn cao hơn, xa hơn và gọi đó là thành công. Người chọn đi theo từng bậc thang trên các lộ tuyến định sẵn. Người băng rừng lội suối, tin rằng mình sẽ đi nhanh hơn. Cũng có kẻ cứ bước vô định, chẳng biết khi nào sẽ đến đích, dù gì có đến hay không đối với họ chưa từng quan trọng. Và cũng có những người chưa từng có một con đường nào để đặt chân, chưa từng có nơi nào để hướng về. Nhưng họ sắm vai rất đạt như vị thuyền trưởng cầm trên tay hải trình chi tiết. Chỉ có họ biết, trên t...









