Bất Chợt Khóc
BẤT CHỢT KHÓC
Bất chợt khóc khi thoáng trông chiếc lá
Đã bay xa, sao cây vẫn bồi hồi
Lòng tự hỏi lá ở nơi xa lạ
Có bao giờ lá cảm thấy đơn côi?
Bất chợt khóc mỗi khi ngang chốn đó
Ngõ thân quen như chạy thẳng vào tim
Em không trốn, ta cũng chẳng đi tìm
Chỉ ngơ ngẩn sao ta về lối nhỏ?
Bất chợt khóc một mình nơi góc phố
Chẳng còn ai để ta bước cùng sang
Phía bên kia cũng đã chẳng còn nàng
Ta quay quắt vì ai mà nên khổ...?
Bất chợt khóc, tiếc thay duyên đã có,
Nốt vàng son đánh mất chẳng cam tâm,
Nếu ngày đó... ta giữ tiếng yêu thầm
Liệu còn thấy bóng ai nơi lối nhỏ...?
Bất chợt khóc ngày mưa giông gió buốt
Chỉ mình ta nơi gác nhỏ phong phanh
Ta vụng dại đánh rơi mối duyên lành
Cho nỗi nhớ giờ đây thành thân thuộc...
Bất chợt khóc khi nhớ về ngày ấy
Thuở ngây ngô, ta chẳng biết thương em
Em u uất, ta lại vùng tháo chạy
Khỏi mong manh nơi đáy mắt ướt nhèm...
Lãn Tiểu Sinh
Sài Gòn, một ngày xưa cũ...



Nhận xét
Đăng nhận xét